1. Từ [Am] lúc biết em hờ hững, biết em bây [Dm] giờ không còn như xưa
Từ [G] khi biết em đã khác, là trái tim [C] anh ngàn lần tan [E7] nát
Tình [Am] yêu bao lâu chợt mất, như lâu đài [Dm] cát sóng cuốn xô đi
Anh [G] biết giờ có nói chi, cũng là vô [E7] nghĩa khi em muốn ra đi.
2. Vòng [Am] tay lớn mấy thì cũng chẳng thể ôm [Dm] trọn tim người hết yêu
Bàn [G] tay có to cũng chẳng thể nắm tay [C] khi người đã muốn [E7] buông
Vì [Am] anh yêu em nhiều lắm, bao nhiêu lần [Dm] đã cố giữ tay em
Nhưng [G] giờ đây anh nhận ra, giữa hai chúng [E7] ta đã quá xa [Am] lạ.
ĐK:
Em hãy [Am] cứ ra đi vô tình, cứ để cho [Dm] anh ở đây một mình
Anh chỉ [G] biết trách bản thân rằng, sao yêu em [C] mà không giữ được em
Có lẽ [F] đó là do số phận, nên đường tình [Dm] duyên anh cứ lận đận
Đang yêu [G] nhau mà phải mất nhau, anh đau lòng [E7] lắm em có biết không.
Ai cũng [Am] có trong tim nỗi buồn, nỗi buồn của [Dm] anh mang tên một người
Ai cũng [G] có những lúc không vui, anh không vui [C] là khi chẳng còn em
Nếu phía [Am] trước vui hơn chốn này, anh sẽ để [Dm] cho em bước ra đi
Ở nơi [G] đây anh sẽ buồn lắm, nhưng phải cố [E7] thôi, ai không có nỗi [Am] buồn.
