1. Anh cứ [Am] ngỡ em thuơng anh nhiều lắm
Mà qua bão [Em] giông mới biết mình đã lầm
Tình [F] cảm bao năm, ngần [G] ấy đậm sâu, mà giờ [C] đây tan thành mây [E7] khói.
Anh cứ [Am] nghĩ mình sẽ yêu nhau dài lâu
Vượt qua nỗi [Em] đau để đến được với nhau
Vậy [F] mà giờ đây, người [G] đã đổi thay, như [Am] thế.
ĐK:
Mưa buồn về ngang [F] phố thấm [G] ướt những con đường [Em] kia [Am]
Người ở lại trong [Dm] bão tố, có [G] biết buồn hay hạnh [C] phúc [E7]
Hay là do ta [F] đã yêu nhau vội [G] quá nên [E7] giờ đành phải cách [Am] xa
Là do [F] hai chúng ta [G] chẳng ai hiểu được [Am] nhau.
2. Anh cứ [Am] nghĩ về ngày ta còn bên nhau
Lòng cứ thế [Em] đau nhưng chẳng thể quên mau
Đành [F] đứng lặng thinh, nhìn [G] em từ xa, hạnh [C] phúc bên tình yêu [E7] mới.
Anh cứ [Am] tiếc khoảng thời gian mình bên nhau
Vì anh quá [Em] thương nên tim hoài nhói đau
Từ [F] nay về sau, ta [G] chẳng thể thuộc về [Am] nhau.
ĐK:
Mưa buồn về ngang [F] phố thấm [G] ướt những con đường [Em] kia [Am]
Người ở lại trong [Dm] bão tố, có [G] biết buồn hay hạnh [C] phúc [E7]
Hay là do ta [F] đã yêu nhau vội [G] quá nên [E7] giờ đành phải cách [Am] xa
Là do [F] hai chúng ta [G] chẳng ai hiểu được [Am] nhau.
* [F] Sẽ [G] mãi luôn tồn [Em] tại trong [Am] lòng
Những đau [Dm] thương còn [G] vương trên đôi mắt [C] ai [E7]
Giờ sẽ là lần [F] cuối ta [G] nhìn thấy nhau
Nỗi [E7] lòng này đau như dao cứa [Am] sâu
Vì tình yêu người [F] đã héo [G] úa từ [Am] lâu
Là do hai chúng [F] ta [G] chẳng ai hiểu được [Am] nhau.
