1. Ngày người [C] đến bên em người [G] nói sẽ xoa dịu nỗi [Am] đau trong em
Rằng đàn [F] ông trên thế gian [G] này đâu phải như [C] nhau
Và em [F] tin cho dẫu mai [G] sau anh [Em] vẫn yêu như lúc [Am] đầu
Vội chạy [Dm] theo những câu ngọt ngào giờ nhận thương [G] đau.
2. Vì [C] em quá mong manh chẳng [G] níu chân anh được nếu [Am] anh đi nhanh
Chỉ biết [F] khóc lúc nhớ anh [G] mà anh chẳng quan [C] tâm
Rồi đêm [F] xuống có những bâng [G] khuâng ôm [Em] nỗi đau em khóc [Am] thầm
Người lặng [Dm] thinh khiến em bão lòng người thật tàn [G] nhẫn.
ĐK:
Giờ chợt nhận [C] ra anh cũng giống [G] như bao người qua
Chỉ ngọt ngào [Am] yêu thương em những [Em] phút ban đầu
Và chờ khi [F] em trao anh tiếng [Em] yêu cái gật [Am] đầu
Rồi người thờ [Dm] ơ như ta chưa [G] từng quen biết nhau.
Một người vì [C] yêu thương anh đánh [G] đổi cả bản thân
Là vì luôn [Am] mong tin anh sẽ [Em] xóa nỗi đau này
Làm người con [F] gái anh yêu khóc [Em] anh có bận [Am] lòng
Chẳng là đàn [Dm] ông khi yêu cuối [G] cùng đều giống nhau phải không [C] anh.
