1. Anh không có thời [Am] gian nên đã quên quên mất [Em] rằng
Em luôn [F] cần có một người ở [C] bên
Anh không có thời [Am] gian nên đã quên quên mất [Em] rằng
Em cũng [F] sẽ [G] thấy cô [Am] đơn.
2. Anh không có thời [Am] gian nên đã quên quên mất [Em] rằng
Em mong [F] lắm nghe tiếng anh bên [C] phone
Anh không có thời [Am] gian nên đã quên quên mất [Em] rồi
Những lời [F] hứa, [G] anh đã hứa cùng [Am] em.
ĐK:
Đến một [F] ngày đã có [G] ai thay thế [Am] anh
Một người chăm sóc [Dm] em, bên em lúc em [G] cần
Một người an ủi [C] em lúc [G] em thấy cô [Am] đơn.
Anh hiểu [F] rằng chuyện chúng [G] ta kết thúc [Am] rồi
Cuộc đời chẳng có [Dm] ai sinh ra để chờ [G] đợi
Và rồi khi thấy [C] đau đôi [G] tay sẽ buông [Am] lơi
Anh chỉ [F] còn tự trách [G] anh đã không biết [Am] trân trọng.
