1. Câu chuyện [F] buồn đêm qua chưa [G] dứt sau giấc ngủ [Am] vùi
Chỉ là [F] mỏi mê dồn kéo [G] đến những ngày như [Am] thế
Tay em vẫn [F] nắm thật chặt, chẳng buông anh [Em] ra suốt đêm
[Dm] Nhưng trong cơn mơ [G] ấy em đâu gọi tên [Am] anh.
2. Nét gượng [F] cười vẫn nhiều như [G] thế khi em thức [Am] dậy
Có lẽ [F] những suy nghĩ đau [G] đớn nay đang kéo [Am] đến
Hôm nay cũng [F] thế, lại một ngày sống trong [Em] nỗi niềm cũ xưa
Mà [Dm] em vẫn chưa muốn [G] tỉnh sau cơn mộng [Am] mị.
ĐK:
Anh tự [F] hỏi mình là ai, anh đã [Em] làm điều gì sai
Mà vết [Dm] thương của em như [G] lớn dần trong lòng [C] anh nơi đây
Chắng có điều [F] gì thuộc về anh cái bầu không [Em] khí xung quanh này
Cũng chỉ [Dm] là để em nuối [G] tiếc một người [C] xưa.
* Anh tự [F] hỏi mình tại sao anh ở [Em] đây để nhìn em?
Từng phút [Dm] giây nào cũng mong [G] nhớ ai kia bỏ [C] qua lời anh rót vào
Cho dù [F] anh ở lại đây, cũng chẳng giúp [Em] ích gì nữa cho em
Chỉ có [Dm] thể làm em nghĩ [G] rằng anh là một người [C] tốt.
