1. [C] Hôm nay đã có người bạn gọi [G] đến hỏi thăm anh và em
Anh [F] ấy đâu hay, đôi [G] mình nay đã chia [C] tay
Chuyện [F] trò đôi câu, anh [G] ấy ngạc nhiên hỏi [Em] rằng vì sao như [Am] thế
Còn [Dm] nghĩ đôi ta, hạnh phúc lắm [G7] mà.
Hay [C] là, em hãy trả lời điều [G] đó cho anh được không?
Vì [F] anh cũng không thể [G] tin, ta đã chia [C] xa
Cũng [F] cần được một lý [G] do, để [Em] tình ngủ yên nơi [Am] đó
Còn [Dm] hơn là anh phải sống, từng ngày cứ [G7] nhớ, cứ mong.
ĐK:
Rồi thời gian [F] trôi qua trôi qua trôi qua, cũng sẽ tìm [C] thấy lối thoát được mà
Một [Dm] cánh cửa đóng, một [G] cánh cửa khác sẽ mở [C] ra
Và rồi niềm [F] đau khi đã đi qua, anh mới nhận [Em] ra sự thật chỉ [Am] là
Anh [Dm] quá thất bại, khi [G7] đã yêu người không đáng [C] yêu.
2. [C] Xa nhau cũng đã lâu rồi, và [G] ngỡ đã quên được em
Nào [F] ngờ hôm nay, có [G] người nhắc đến tên [C] em
Lòng [F] anh lại chợt nhói [G] lên những [Em] nỗi buồn lâu không [Am] đến
Lòng [Dm] anh lại một lần nữa, đã phải cảm [G7] thấy bấp bênh.
Ừ thì anh [F] sai anh sai anh sai, yêu em là [Em] những quyết đoán khờ dại
Dù [Dm] chỉ là nghĩ, anh [G] cũng không muốn em [C] quay lại.
Vì 1 người [F] đã, đã không xứng [G] đáng, khổ tâm làm [Em] chi để lòng ta [Am] càng
Thêm [Dm] thấy hối hận, cho [G7] những bỗi buồn ta [C] đã mang!
