1. Chiều nay anh [B] thấy, người nắm tay ai chuyện [F#] vui nơi này
Vội vàng quay [Abm] lưng tự cho rằng mình vừa [Ebm] hoa mắt thôi
Bước chân [E] anh trĩu nặng, cứ loay [B] hoay lòng bồi hồi
Giật mình mới [E] hay chính anh đã bị bỏ [F#] rơi.
2. Trời giăng mây [B] tối, chờ dứt cơn mưa mà [F#] em chưa về
Dặn lòng từ [Abm] đây phải yêu thương em nhiều [Ebm] hơn trước thôi
Thế nhưng [E] em để lại, bức thư [B] tay vài dòng
Thật lòng em [E] thấy chúng ta chẳng hợp nữa [F#] đâu.
ĐK1:
Này em có [B] thấu anh cố nhắm mắt cho qua để [F#] em sẽ thấy
Nụ cười của [Abm] anh vẫn đang bao dung dù em đổi [Ebm] thay từng ngày
Vì [E] yêu em quá, mới xé tim [Ebm] này để ở lại [Abm] đây
Tình đau [E] lắm khi ở đó chỉ có mình [F#] yêu.
Dường như ai [B] đó chẳng thể cướp mất bao êm đềm [F#] ta đã có
Mà do chính [Abm] em đã không tiếc thương cho duyên trời [Ebm] được an bài
Hạnh [E] phúc, đau khổ cũng chính do [Ebm] mình nắm và [Abm] buông
Trong tay [E] người em vui biết [F#] mấy anh thua [B] rồi.
3. Tình yêu đâu [B] có là lỗi do ai thành [F#] ra thế này
Mà chỉ có [Abm] bởi một trong hai không còn [Ebm] yêu nữa thôi
Chẳng có [E] ai ngốc hoài cứ yêu [B] mãi người phũ phàng
Rồi ta cũng [E] sẽ hạnh phúc nhưng không [F#] cùng với nhau.
ĐK2:
Người ta có [B] biết em đã gắn bó bên anh ngần [F#] năm tháng ấy
Người ta có [Abm] yêu em thương em chiều em nhiều như [Ebm] anh không vậy
Mà [E] thôi em hãy cứ bước đi chẳng [Ebm] cần thương tội [Abm] thay
Chẳng cần [E] thấu tim anh nhói trong những lời [F#] ca.
Dường như ai [B] đó chẳng thể cướp mất bao êm đềm [F#] ta đắp xây
Mà do chính [Abm] em đã không tiếc thương cho duyên trời [Ebm] được an bài
Hạnh [E] phúc, đau khổ cũng chính do [Ebm] mình nắm và [Abm] buông
Trong tay [E] người em vui biết [F#] mấy anh thua [B] rồi.
