1. Một [Am] người vội trao câu lừa dối
Một [Dm] người vội tin nên đắng [Am] môi
Lâu rồi em chưa có niềm [Dm] vui
Gặp [F] anh nỗi buồn lại kéo [Em] tới
2. Tưởng [Am] rằng ông mai với bà mối
Định [Dm] đoạt rồi se duyên chúng [Am] ta
Nên tình em trao hết ngày [Dm] qua
Nào hay [F] đâu duyên tan nhanh vội [E7] vã
[Am] Tin bởi vì em [F] tin bởi vì em quá [Dm] tin nên [G] ôm nay phải [C] buồn
[Dm] Anh hẹn thề mây [Am] gió tình yêu tựa tranh vẽ khiến [G] [cho em mơ [E7] mộng
[Am] Nhưng một ngày anh [F] đi khóc òa em níu [Dm] tay mà [G] anh không ở [C] lại
[Dm] Sao vừa thề yêu nhau [Am] mãi giờ đây vội quên [Em] ngay nước mắt em lăn [Am] dài
3. Và [Am] giờ thì anh không còn nhớ
Và [Dm] giờ thì anh vui với [Am] ai
Tin lầm anh nên chẳng ngày [Dm] mai
Em [F] sẽ không [Em] tin ai trong [Am] đời
