[C#m] Sao bao lâu nay anh vẫn [F#m] chẳng nhận ra
Thời [B] gian bên anh ngày qua em lấy [E] khoả lấp một khoảng [A] trống
Có đáng để buồn [F#m] không
Khi lỡ yêu thương em [Ab7] rồi lại biết anh chỉ là thay thế [C#m] thôi
Ngày anh đi [A] ấy đừng nên giữ [Abm] tay
Một [F#m] mình với [B7] anh lại [E] có lẽ hay
Tại sao anh [A] đã bằng tất cả [Abm] chân thành [C#m]
[F#m] Trong em người [B] ta anh chẳng [Ab7] thể so sánh.
ĐK:
Có phải một [C#m] người yêu em thương em quan tâm quá [F#m] em không cần
Đôi khi một [B] người làm lòng em đau đớn nhất thì [E] em chấp nhận
[A] Bao lần anh cố gắng [F#m] dù mọi người trách mắng
[Ebm] Anh vẫn u muội trao em tất cả [Ab7] em lại yêu người ta.
Tại anh [C#m] vội quá vậy nên [F#m] vấp ngã
Anh đã đau [B] lắm khi chúng ta chẳng còn [E] gì nữa cả
[A] Chẳng ai cần điều mà mình [F#m] quá dư thừa
Cứ [Ab7] để anh đi đừng [C#m] chờ nhau nữa.
