[Am] Tôi, cứ tối đến sáng cứ [C] ôm cây đàn
Lúc yêu [Dm] em, ngân nga câu hát nói [Em] yêu em nhiều
Nhờ [Am] đó, tính tính tính tính [C] tang cây đàn
Nói nhau [Dm] nghe, chắc [Em] hẳn em đã rung [Am] động
[Am] Cứ thế những năm tháng cứ [C] trôi vội vàng
Trái tim [Dm] em, bỗng chốc nhắm mắt đổi [Em] thay lỡ làng
Còn [Am] anh, nước mắt thấm ướt hết khóe [C] mi nhớ nàng
Những tiếng [Dm] ca, sẽ [Em] không bao giờ lụi [Am] tàn
Nhiều đêm [Am] cứ chờ mong đắng cay sẽ [C] vơi dần đi
Rồi bật [G] khóc ngẫn ngơ xót thương [D] anh với những phím đàn
Lời em [Am] nói thật ra nghe [C] nhói đau trong tâm hồn
Nhà cao [G] sang, quyền quý, lấy đâu [D] ra?
Anh chỉ [Am] có bạn thân có mỗi cây [C] đàn hằng đêm
Ngồi ngân [G] nga cùng anh giống như [D] khi có em bên cạnh
Những ca [Am] khúc tặng em khi [C] mới yêu những ngày đầu
Như mũi [G] giáo đè sâu đến tận [Am] cùng.
