Sợ người là [C] nắng trên cây anh [G] không thể nào với [F] lấy
Sợ người là [C] ánh trăng sao anh [G] cũng chẳng thể đi [F] tìm
Mơ về [Am] em, mơ hoài một [G] giấc mơ xa xôi mỗi [F] khi đêm lại [C] đến
Nhớ về [Am] em, hình bóng ấy cứ mãi khắc [G] sâu trong tim này…
T-ĐK:
Mưa [F] ơi đừng rơi trái tim [G] đang đơn côi
Bên [Em] em vậy thôi nhưng nỗi [Am] nhớ đong đầy
Rồi kí [F] ức ngắn lại, em có còn nhớ [G] ta ?
ĐK:
Sợ khi nói [C] ra sẽ bị em từ chối
Nên đành [Am] thôi thà rằng mình không nói
Sợ lỡ [F] như em vội quay đi [Dm] mất
Chẳng còn được [G] chúc cho em ngủ ngon.
Rồi mình sẽ [Em] khóc mỗi khi nhớ em
Tim đau nhức [Am] nhối mỗi khi đêm lại về đến
Sợ rằng ngày [F] mai không thấy em [Dm] ở bên cạnh [G] anh
Sợ mất em…
RAP:
Còn [C] vài lời yêu chưa nói, anh giữ [G] lại vì sợ đời phai phôi
Còn [F] vài điều giữ trên môi, anh chẳng dám nói vì mai em đi rồi
Nụ [C] hồng trên cành vẫn đang nở, thoáng [G] thấy em cười ngày lại xanh
Chỉ lời yêu [F] thương này trong tim anh là còn ngổn ngang vết thương mãi không lành
Em [C] à. Chẳng hiểu tại [G] sao anh lại như thế
Quẩn [F] quanh trong đống vụn vỡ mà em để lại trong từng cơn mê
Rồi [C] lại giật mình trong đêm chỉ vì nhớ, bật [G] khóc trong đêm chỉ vì mơ
Nhấc [F] máy lục tìm vào số em ngồi đọc lại tin nhắn rồi mắt anh mờ
[C] 3 giờ sáng / điếu thuốc 1 mình / anh xin [G] thề anh chưa từng như thế
[F] 4 nốt nhạc / căn phòng tối đen / ký ức bên em lại ùa về
Từng cuộc [C]d gọi facetime, giấc mơ giở dang và cả [G] cái nắm tay lần đầu chạm
Thôi anh cất [F] gọn vào ngăn tủ nhỏ vết thương tan lòng này anh xin mang
Anh biết đem [C] lòng yêu em thì là sai/ viết [G] nhạc cho em thì là sai
Hỏi [F] han quan tâm là sai / anh biết anh biết tất cả đều là sai
Nhưng em [C] à nếu như được chọn lại thì yêu thương [G] này vẫn sẽ luôn còn mãi
Vì anh [F] tin một ngày, em hiểu thấu lòng này, em sẽ về cùng anh đón ban mai.
T-ĐK:
Mưa [F] ơi đừng rơi trái tim [G] đang đơn côi
Bên [Em] em vậy thôi nhưng nỗi [Am] nhớ đong đầy
Rồi kí [F] ức ngắn lại, em có còn nhớ [G] ta ?
ĐK:
Sợ khi nói [C] ra sẽ bị em từ chối
Nên đành [Am] thôi thà rằng mình không nói
Sợ lỡ [F] như em vội quay đi [Dm] mất
Chẳng còn được [G] chúc cho em ngủ ngon.
Rồi mình sẽ [Em] khóc mỗi khi nhớ em
Tim đau nhức [Am] nhối mỗi khi đêm lại về đến
Sợ rằng ngày [F] mai không thấy em [Dm] ở bên cạnh [G] anh
Sợ mất [C] em.
