1. [Am] Người đã xa rời [G] anh chỉ còn [Em] ký ức ở [Am] lại
[F] Bởi vì ai mà [G] đôi ta phải [Am] lìa xa
[Dm] Vì yêu em [G] quá nên anh [Em] không thể quên [Am] được người
[F] Đôi lần trong mơ [G] cầm tay em [Am] thao thức.
Muốn [F] nói rằng anh yêu [G] em trong giấc [Em] mơ hoang [Am] đường
Muốn [F] nói rằng anh yêu [G] em không dối [C] lòng
Rồi cơn [F] gió khẽ qua ô [G] cửa làm [Em] anh tỉnh [Am] giấc
Giật [F] mình anh [G] biết mình đang chiêm [Am] bao.
ĐK:
Thì ra [F] anh đang [G] nằm mơ đấy [C] thôi [Am]
Thật ra [F] em đã [G] đi xa mất [C] rồi
Người ơi [F] không thể [G] nào em có [Em] biết được lòng [Am] anh
Rằng anh [Dm] nhớ em nhiều [G] em có [Am] hiểu.
(Rằng năm [Dm] tháng mong chờ [G] anh cần [Am] em)
2. [Am] Ngày đôi ta chia [G] tay em đã [Em] khóc rất [Am] nhiều
[F] Tình yêu đâu cần [G] đúng đâu [Am] cần sai
[Dm] Tình trao em lúc [G] xưa, chia [Em] tay vẫn cứ như [Am] vậy
Nguyên [F] vẹn trong anh [G] một vị trí của [Am] em.
Muốn [F] nói rằng anh yêu [G] em trong giấc [Em] mơ hoang [Am] đường
Muốn [F] nói rằng anh yêu [G] em không dối [C] lòng
Rồi cơn [F] gió khẽ qua ô [G] cửa làm [Em] anh tỉnh [Am] giấc
Giật [F] mình anh [G] biết mình đang [Am] chiêm bao.
