1. Thế gian đổi [C] thay nhưng còn đây bao khoảnh khắc vơi đầy
Giữa muôn trùng [Am] mây đang bủa vây làn gió khẽ bay bay
Liệu người có [F] nhớ bao chất chứa bao lời yêu thuở xưa
Nước mắt khẽ [G] rơi như mưa, giờ ai cần đón đưa.
2. Uống chén rượu [C] say, dòng lệ cay cho quên hết nỗi sầu
Tình về nơi [Am] đâu chẳng ai thấu chắp tay lên nguyện cầu
Mong ngày xưa [F] ấy không ai đổi thay
Duyên trời [G] lấy đi ta nào đâu có [C] hay.
ĐK:
Chỉ muốn bên [F] em lúc này mặc nắng gió mưa [G] bay
Nắng tắt mây [Em] đen kéo về ở đây sát vai [Am] kề
Thời gian trôi [Dm] qua khiến cho mọi thứ cứ thế nhạt [G] nhòa
Phải chi tình [C] yêu bền lâu không cách xa.
Trách bản thân [F] ta quá khờ đời đâu có như [G] mơ
Kiếp trước ta [Em] đâu có nợ giờ duyên cũng phai [Am] mờ
Rằng liệu trong [F] tim có khi đâu lắm nhưng cố giả [G] vờ
Mà trách ai bây [C] giờ.
* Lên nửa tone [C#]
Chỉ muốn bên [F#] em lúc này mặc nắng gió mưa [Ab] bay
Nắng tắt mây [Fm] đen kéo về ở đây sát vai [Bbm] kề
Thời gian trôi [Ebm] qua khiến cho mọi thứ cứ thế nhạt [Ab] nhòa
Phải chi tình [C#] yêu bền lâu không cách xa
Trách bản thân [F#] ta quá khờ đời đâu có như [Ab] mơ
Kiếp trước ta [Fm] đâu có nợ giờ duyên cũng phai [Bbm] mờ
Rằng liệu trong [F#] tim có khi đâu lắm nhưng cố giả [Ab] vờ
Mà trách ai bây [C#] giờ.
