1. Tình là cơn mộng [F] thắm lúc ban đầu
Rồi nhạt nhoà như nắng [Em] phai trong chiều [A7]
Tình là muôn ngàn [Dm] nỗi u sầu
Người đã [G7] mang cho anh rất [C] nhiều. [C7]
2. Một khi yêu nào [F] có mấy ai ngờ
Người mình yêu sẽ dối [Em] gian bao giờ [A7]
Để rồi khi tình [Dm] đã xa mờ
Mình mới [G7] hay nhìn theo bỡ [C] ngỡ. [C7]
ĐK:
Ngày em bước [F] xa cuộc tình
Là ngày anh đã biết [Em] thương phận mình [A7]
Một thời yêu [Dm] em thắm thiết
Như [G7] cơn sóng biếc tan [C] trong nuối tiếc.
Dù sao cũng [F] xin một lời
Cảm ơn em đã bước [Em] qua cuộc đời [A7]
Để lòng anh [Dm] đây mới biết
Một [G7] niềm thương đau ngậm [C] ngùi ra sao.
* Người tình ơi còn [F] có nỗi đau nào
Sợ rằng người còn lãng [Em] quên hôm nào [A7]
Thì giờ đây người [Dm] hãy thêm vào
Để trái [G7] tim anh thôi thét [C] gào. [C7]
Dù con tim này [F] đã héo hon rồi
Cạn kiệt tình yêu đã [Em] trao cho người [A7]
Thì giờ đây lệ [Dm] thấm môi cười
Lòng vẫn [G7] yêu, yêu mãi em [C] thôi.
