Đã có [C#] lúc tưởng rằng tình ta sẽ đi đến [Eb] cuối chân trời
Nhưng không [Cm] may giữa đoạn đường ta rẽ đôi về [Fm] hai hướng
Người đi về [C#] phía trước còn anh thì bước [Eb] ngược lại
Phải làm [Cm] sao để có thể giữ em [Fm] ở lại.
Em từng rất [C#] yêu anh người nói em rất [Eb] yêu anh
Nhưng lời nói [Cm] mong manh dễ dàng người bôi [Fm] xóa
Duyên phận rất [C#] chông chênh ngỡ như giọt sương giữa [Eb] đêm lạnh
Vội vàng [Cm] tan thật nhanh giữa cơn mưa kéo [Fm] dài.
ĐK:
Cứ mặc anh [C#] đau chẳng cần em phải quay [Eb] lại phía sau
Nhìn người mà [Cm] em từng thương đang như thế [Fm] nào
Những chuyện anh nhìn [C#] thấy có lẽ đã chứng minh tất [Eb] cả
Là em đã [Cm] có thêm một người chở [Fm] che.
Cứ mặc anh [C#] đau chẳng cần em phải thương [Eb] hại nữa đâu
Vì người ta [Cm] lo cho em anh cũng biết [Fm] thừa
Anh chẳng có gì trong [C#] tay chỉ có trái tim chân [Eb] thành
Thì làm sao có [Cm] thể giữ được người mình [Fm] thương.
