[Am] Từng đoạn đường nơi mà [G] ta đã đến
Chỉ [F] có một mình ta [C] biết
[Dm] Những vết cắt vết hằn [Am] trên cơ thể
[G] chẳng là gì với [E7] ta.
[Am] Từ lâu ta đã [G] biết
Tình yêu [F] chẳng có gì là [C] thật [A7]
Từng nỗi [Dm] đau đi dài thêm đi [Am] đến khi nào
[G] Ta không thể thở [E7] nữa.
ĐK:
Sự thật là [Am] thế phải biết làm [G] sao
Vì khi [F] yêu không [G] ai biết [C] đâu [A7]
Chỉ biết [Dm] rung rung và rung rung [Am] đến khi nào
Khi [G] máu trong tim đã [E7] nghẽn
Chậm lại một [Am] chút chút nữa để [G] ta
Tìm [F] về một [G] nơi có [C] thể [A7]
Tự cảm [Dm] thấy bản thân mình [Am] đã sai rồi
Lệ [G] rơi trên đôi mắt [E7] cay [Am]
* Rồi cứ [F] thế thời gian cứ trôi
Trôi theo từng mảnh [C] vỡ của những cảm [Am] xúc
Ngậm ngùi [F] trong nước mắt đắng [Dm] cay
Hình [G] bóng của anh ngày [E7] xưa
Tìm trong nỗi [Am] nhớ và những tổn [G] thương
Đã cho [F] tôi mạnh [G] mẽ từng [C] ngày
[Dm] Trả cho tôi cuộc sống
[G] Trả cho tôi thanh [E7] xuân.
** [Am] Khi đã yêu là [Em] yêu rất yêu
[F] Cho và [G] nhận cũng rất [C] nhiều [A7]
Thế [Dm] sao giờ đây còn em một mình cô [Am] đơn lặng lẽ
[G] Anh bây giờ nơi [E7] đâu.
