1. Em tự trách [Am] mình trong đêm, em để nỗi [Em] nhớ ấy xen vào
Những [F] cố gắng để cho [G] tim mình được bình [C] yên như ban đầu
Giữa những tháng [Am] ngày xa nhau, cảm nhận từng [Em] chút cô đơn thấm vào
Ngửa [F] tay đưa lên trời cao, che màu [G] nắng chói qua mắt.
ĐK1: Em chỉ muốn [Am] ngủ yên và được ngủ yên trong vòng [Em] tay anh
Đôi tay ngày [F] ấy che chở những [G] nắng mưa khỏi bờ [C] vai em hao gầy
Đến bao giờ [Am] em thoát khỏi những vấn vương từ hơi [Em] ấm quen thuộc
Để có [F] thể yên bình ngủ [Em] ngon qua ngày [Am] mai đến.
2. Phố khuya vắng [Am] lặng hơn xưa, đôi tình nhân [Em] cũ không đi về
Mấy [F] ai có thể tự [G] quên đi tình mình [C] trong những não nề
Phải tự nhắc [Am] nhiều lần hơn, em đã lẩn [Em] quẩn bao nhiêu lâu rồi
Muốn [F] dứt khỏi những bận tâm nhấn em vào [G] sâu nỗi trống vắng.
ĐK2: Bước chân nào [Am] hướng em đi về phía chân trời màu [Em] vui hơn
Nơi có hạnh [F] phúc và từng tiếng [G] hát ru em vào [C] sâu những giấc mộng
Giấc mơ cùng [Am] anh bên nhau chẳng cách xa thêm lần [Em] nào nữa trong đời
Dù có [F] sống mãi trong giấc [Em] mơ, em chẳng [Am] hối tiếc.
Đến bao giờ [Am] em thoát khỏi những vấn vương từ hơi [Em] ấm quen thuộc
Phải chi [F] thức dậy mà chẳng [G] nhớ điều gì về [C] nhau.
