1. [C] Bỗng nhiên anh chợt nghe [Am] ai đó nói em giữ
Hạnh [F] phúc trong vòng tay người [G] đến sau
[F] Tim anh nhói đau nên [C] vui hay nên buồn
Dẫu [Dm] biết em hạnh phúc điều anh [G] mong.
2. [C] Đã lâu khi mà em [Am] quên hết những ân tình
Để [F] đến bên cạnh ai người [G] có hay
[F] Anh chưa thể quên bao [C] yêu thương vui buồn
Có [Dm] lẽ bởi vì [G] anh còn yêu [C] em.
ĐK:
Giờ thì [C] chắc cũng đã đến lúc anh phải [G] quên
Phải quên [Am] em quên hết đi bao nhiêu kỷ [Em] niệm
Dù [F] biết quên em thật khó khăn vì [C] vết thương kia nay đã lành
Nhưng [F] vẫn còn vết xước trong tim [G] anh.
Tình là [C] thế có những kết thúc một người [G] đau
Phải chôn [Am] sâu năm tháng bên nhau sao vẫn [Em] sầu
Phải [F] cố xem như chẳng biết nhau [C] những lúc thấy nhau vô tình
Thật [F] sự là một bài học quá [G] khó cho [C] anh.
