1. Từ [Am] khi anh quay lưng đi bỏ [Dm] em ở lại
Lối [G] vắng lẻ bước riêng em quá [C] dài
Đường [Am] xa anh đi không em giông [Dm] bão vây quanh
Vì [G] đâu mình xa rời nhau hỡi [E7] người.
2. Vì [Am] sao đôi ta yêu nhau trải [Dm] bao vui buồn
Bỗng [G] chốc giây phút giận hờn nỡ [C] đành
Thời [Am] gian chầm chậm thoi đưa đôi [Dm] lứa đôi nơi
Vì [G] sao mình yêu nhau chẳng hiểu [E7] nhau.
ĐK:
Phải [Am] chăng cái tôi quá lớn, dẫu ta cùng [C] chung con đường
Mà [Dm] trong tim nhau chỉ [G] nghĩ mỗi riêng bản [C] thân [E7]
Mình [Am] đã yêu nhau bao lâu, mất nhau hỏi [Dm] ai chẳng buồn?
Nhưng [G] chắc có lẽ như [E7] vậy tốt [Am] hơn.
Phải [Am] chăng anh quá ích kỷ, có em chẳng [C] biết trân trọng
Giờ [Dm] đây nghe bao tiếc [G] nuối thuở xưa gần [C] nhau [E7]
Đành [Am] thôi bao nhiêu yêu thương gửi theo làn [Dm] mây cuối trời
Tình [G] xưa đôi ta hãy [E7] xem như là [Am] mơ.
