[C] Quá đủ rồi, quá mệt rồi, [G] quá muộn rồi
Tình yêu [Am] không có lỗi, lỗi là do chúng [Em] ta thôi
Vì khi [F] yêu là sẽ luôn [G] đúng, [Em] chẳng bao giờ đắn [Am] đo
Muốn [Dm] yêu tìm cách, hết yêu thì tìm [G] lý do.
T-ĐK:
Ngày nào còn [Am] yêu thì luôn nghĩ đến cho nhau [Em] bấy nhiêu
Mà giờ người [F] ta lạnh lùng đến [G] thế dẫu mình [C] nuông chiều
Chẳng hề hay [Am] biết cuộc tình đã khác trước kia [Em] quá nhiều
Cứ vô [Dm] tư dành tặng mọi thứ cho người mình [G] yêu.
ĐK:
Nếu người [C] ta đã nghĩ họ đúng điều mình [G] nói đúng cũng thành sai
Nếu người [Am] ta đã không cần nữa mình làm [Em] gì thì cũng không phải
Còn [F] yêu thì sẽ luôn [G] nhẫn nại cho [Em] dù ai đang [Am] sai
Đã [Dm] hết yêu rồi, cố gắng lại làm [G] phiền người ta thôi.
Nếu người [C] ta đã luôn giận dỗi tìm mọi [G] cách khiến ta buông xuôi
Nếu tình [Am] yêu đã không còn mới đừng ngạc [Em] nhiên người đó thay đổi
Đối với [F] mình họ là thế [G] giới nhưng người [Em] ta nào có nghĩ [Am] ngợi
Đã [Dm] hết yêu rồi, [G] đúng cũng thành sai [C] thôi.
