1. [Bm] Em từng là duy [A] nhất
Là [G] cả khoảng trời trong [D] anh
Nhưng [Em] đến bây giờ anh [Bm] vẫn như vậy
Chỉ [C#] là cần một khoảng [F#7] trống
[Bm] Yêu chậm lại một [A] chút
Để [G] biết ta cần nhau [D] hơn
Anh [Em] cũng rất sợ ta [Bm] phải xa nhau
Nhưng tình [G] yêu không như lúc [F#7] trước.
ĐK:
Đừng để thời [Bm] gian bên nhau là thói [F#m] quen
Là ở cạnh [G] bên nhưng [A] rất xa [D] xôi
Từng ngày cảm [Em] giác trong tim cứ [Bm] thế phai đi
Lạc [G] nhau ta đâu có [F#7] hay.
Đừng để yêu [Bm] thương kia giờ là nỗi [F#m] đau
Cô đơn [G] về nơi [A] căn phòng [D] ấy
Dành tất [Em] cả thanh xuân để [Bm] thương một người
Giờ [G] chỉ còn là giấc [F#7] mơ.
2. [Bm] Anh từng là thế [A] giới
Là [G] cả khoảng trời trong [D] em
Nhưng [Em] đến bây giờ [Bm] lúc em cần
[C#] Anh như không quan [F#7] tâm
[Bm] Chỉ cần dành một [A] phút
Để [G] hỏi em về ngày hôm [D] nay
Sao [Em] đến bây giờ em [Bm] phải mong chờ
Một [G] điều giản đơn đến [F#7] thế.
* Nếu [Bm] như một ngày có [Em] quay trở lại
Liệu [A] vẫn còn đâu lời yêu lúc [D] xưa
Em dành tất [Em] cả thanh xuân chỉ [Bm] để yêu anh thôi
[G] Sao giờ chẳng thể nào chạm [F#7] tới
Sao ta chẳng [Bm] thể hiểu cho nhau anh [Em] vẫn mong bên em
Chỉ [A] là phút giây có [D] khi mỏi mệt
Biết nỗi [G] nhớ chẳng thể kéo ký [Em] ức quay về
[F#7] Nên tập quên dù biết sẽ đau.
