1. [F] Bơ vơ trong đêm, anh [G] mơ về em
Một giọng nói [Em] ấy khiến anh [Am] thẫn thờ
[F] Bao câu yêu thương rơi [G] trên hàng mi
Người là thanh [Em] xuân mà anh chẳng thể [Am] ngừng mơ
2. [F] Có lẽ anh đã quá yêu [G] em
Và rồi nhận [Em] ra em mang cho ta những đắng [Am] cay
Và [F] có lẽ anh đã quá thương [G] em
Giờ còn hư [Em] vô anh muốn vùi chôn bao tháng [Am] ngày
ĐK: Em đã xa [F] anh vào trong một chiều mưa [G] bay
Mang những yêu [Em] thương hòa du câu ca với [Am] mây
Quên hết đi bao [F] ngày còn đọng lại trong nơi [G] tim
Anh biết những chân [Em] thành sẽ không dành cho [Am] anh
Phía cuối nơi chân [F] trời giữa con đường ta [G] đi
Anh lau hết nước [Em] mắt còn đọng lại trên đôi [Am] mi
Thì thầm bên tai người [F] nói hàng vạn câu ca đành [G] rơi
Thì thầm bên tai lời [Em] yêu nhưng trong hư vô em đánh [Am] rơi rồi.
