1. [Gm] Anh! Em đã biết tất [D] cả
[F] Nhưng không muốn nói thật [C] ra
[Eb] Em tin sau cơn [Cm] mê
Ai cũng thức [D7] tỉnh.
2. [Gm] Đêm qua anh với cô [D] ta
[F] Em sao không thể [C] nhận ra
[Eb] Em quay đi cố như [D7] không
Như không biết điều [Gm] gì.
T-ĐK:
Phải cố kìm [Cm] nén bão tố ở trong [F] lòng
Nói ra thì [Bb] ta sẽ nhìn mặt nhau thế [Eb] nào
Người ơi [F] em van xin anh dừng lại
Trước lúc mọi chuyện đi quá [D7] xa, đi quá xa.
ĐK:
Em yếu [Gm] đuối chẳng biết phải đối diện [F] thế nào
Sợ xa [Eb] nhau còn lại mình em sống [Bb] sao?
Nếu lòng [Cm] anh muốn biết lý do vì [Bb] sao em cam tâm
Thì người [F] ơi em yêu anh, anh nhớ [D7] không?
Đừng để [Gm] đến lúc tất cả đã là [F] quá muộn
Đừng để [Eb] đến lúc nước mắt không thể [Bb] tuôn
Là lúc [Cm] em sẽ chẳng thiết tha điều [Bb] gì đâu anh ơi
Dù gục [F] ngã hay bất chấp em cũng buông [D7] tay
Em xin [Gm] anh.
* [Cm] Điều ta đã [F] trải qua
Chẳng lẽ [Bb] không thể giữ anh ở [Eb] lại
[Cm] Hãy dừng lại đi
Hãy tỉnh lại đi
Đừng [D7] để mất hết tất cả mới quay về.
