1. Khi ta vừa [C] yêu anh làm gì em cũng [G] thích
Và thường hay [Am] nói em yêu anh vì đức [Em] tính này
Dù cho [F] anh làm sai em vẫn khen [C] không ngớt lời
Vì [Dm] đó là lúc em còn [G] yêu anh.
2. Nhưng theo thời [C] gian em đổi thay anh nào [G] biết
Những điều em [Am] thích nay em cho là quá [Em] sai lầm
Rồi em [F] quay mặt đi không cần [C] biết anh nghĩ gì
Chẳng [Dm] quan tâm gì đến [G] anh.
ĐK:
Bằng giác quan của tình [C] yêu anh nhận ra rằng [Em] em
Giờ đã không còn yêu [Am] anh như lúc ban [C] đầu
Vì chính ánh mắt của [F] em đã nói cho anh [C] biết một điều
Rằng [Dm] em đã có thêm một [G] ai.
Người ấy đã khiến cho [C] em thờ ơ về [Em] anh
Người ấy đã khiến cho [Am] em quên mất anh [C] rồi
Đã xoá hết đi cảm [F] giác gần gũi khi anh và [C] em bên nhau
Và [Dm] anh nhận ra anh [G] sẽ là người ra [C] đi.
