[Am] Đến lúc không còn [G] em nữa, [F] mới biết những điều [Em] hạnh phúc
[Dm] Là những điều giản [G] đơn vô [C] cùng
[Am] Đến lúc không còn [G] chung bước, [F] mới thấy con đường [Em] xa thế
[Dm] Ngoảnh lại chỉ có [Em] anh về [Am] thôi.
[F] Đến lúc sống trong [G] mong đợi, [Em] mới tiếc nuối những [Am] ngày vui
[F] Rằng trong mưa mới [G] mong một tia nắng [C] tươi
[F] Những gì anh đã [G] trải qua [Em] vô tình anh đã [Am] đánh mất
Để [F] giờ chợt nhận ra, [G] tự giận mình hoang phí.
ĐK:
Chỉ cho [Am] anh phải sống [Em] như thế nào, để [F] lướt qua niềm cô [C] đơn
Sao cứ [Dm] nhiều hơn nỗi [Em] xót xa phải [F] chăng là vì vắng [G] em
Chỉ cho [Am] anh những cách [Em] quên một người, để [F] có thêm một lần [C] cuối
Anh đã [Dm] dặn lòng không [Em] nghĩ về mà [F] sao lại càng nhớ [G] thêm.
Chỉ cho [Am] anh anh có [Em] nên mong chờ, để [F] nói lên [G] lời xin [C] lỗi
Dẫu chỉ [Dm] vậy thôi đối [Em] với em cũng [F] không xóa hết nỗi [G] đau
Chỉ cho [Am] anh phải đến [Em] nơi phương nào, để [F] có em một lần [C] nữa
Anh có [Dm] thể nào tìm [Em] thấy em và [F] sẽ được em thứ [G] tha những sai [Am] lầm.
