1. Cần bao [Fm] nhiêu thời gian để [Eb] quên một người
Một người [C#] từng là [Eb] cả thế [Ab] giới
Phải chăng tình [Bbm] yêu là thứ [Cm] khó hiểu nhất trên [Ab] đời
[Bbm] Ai rồi cũng khác [Cm] mà đừng vội [Fm] xem nhau là tất [Bb] cả
Để rồi [Bbm] khi rời xa chỉ riêng mình ta vỡ [C7] òa.
2. Cần bao [Fm] nhiêu tổn thương mới [Eb] hiểu được rằng
Phía sau [C#] nụ cười [Eb] là nước [Ab] mắt
Bởi trong tình [Bbm] yêu càng đắm [Cm] say càng đau rất [Ab] nhiều [F7]
[Bbm] Vui được giây phút [Cm] đầu để giờ [Fm] đây chẳng thèm nhìn [Bb] nhau
Tựa như [Bbm] hai người dưng chuyện gì cũng có điểm [C7] dừng.
ĐK:
Liệu cuộc [Fm] đời mấy [Cm] ai đi qua
Bao thương [C#] nhớ mà [Eb] quên được [Ab] nhau
Rồi nhiều [Bbm] năm về sau tình cờ [Fm] gặp lại nhau
Liệu rằng [Eb] con tim có thấy [C7] đau.
Hãy xem [Fm] như chúng [Cm] ta chưa từng
Tồn tại [C#] trong cuộc [Eb] đời của [Ab] nhau
Để dần [Bbm] quen với việc lối về [C7] không ai cùng [Fm] bước chung.
* [C#] Đi qua bao thương [Eb] nhớ
Đi qua bao cơn [Cm] mơ đi qua bao nhiêu thăng [F7] trầm rồi tan vỡ
Mới [Bbm] biết thế gian này đâu phải chỉ có tình [C7] yêu.
* Hãy xem [Fm] nhau tựa như những [Eb] người xa lạ
Bước qua [C#] cuộc đời [Eb] nhau vội [Ab] vã
Vết thương ngày [Bbm] qua rồi thời [Cm] gian cũng sẽ xóa [Ab] nhòa [F7]
[Bbm] Ai khi yêu cũng [Cm] hiểu hợp [Fm] tan là chuyện sớm [Bb] chiều
Điều gì [Bbm] đến sẽ đến điều gì [C7] qua rồi cũng [Fm] sẽ quên.
