1. [F] Mỗi khi không [G] vui ta vẽ [Em] lên một nụ [Am] cười
[Dm] Để người thấy [G] ta vẫn mãi yêu [C] đời
[F] Mỗi khi đau [G] thương hay những [Em] khi nước mắt lại [Am] rơi
[F] Vội vàng lau [G] đi như [Em] chưa từng có người [Am] ơi.
2. [F] Cuộc sống bao [G] la đi đến [Em] đâu mới thấy được [Am] nhà
[Dm] Để thấy trái [G] tim chẳng còn [C] xa lạ
[F] Vì đâu buông [G] lơi vì [Em] đâu trâm gãy bình [Am] rơi
[Dm] Vì đâu ta cách [Em] xa một [Am] đời.
ĐK:
Người thương [F] nhớ một [G] người [Am] ai xót xa đêm [Em] dài
Hỏi ai [Dm] đau nước mắt [G] kia tự ai sẽ [C] lau
Đoạn đường [F] cũ khi [G] xưa là [Am] ta đã vẽ nên [Em] nắng
Tự [Dm] ta vẽ nên yêu [Em] thương này [Am] chăng.
Từng nét [F] bút nhẹ [G] nhàng [Am] ta vẽ dáng hình [Em] nàng
Khuất trong [Dm] sương lắm tơ [G] vương rồi vội biến [C] tan
Đường phục [F] bút đơn [G] sơ làm [Am] sao vẽ cả hơi [Em] thở
Làm [Dm] sao vẽ nên mối [Em] duyên ngày [Am] thơ.
