1. [C] Người [G7] tình thương [C] nhớ hãy lắng nghe [C7] lời mặn [G7] mà
[Dm] Dù mùa Xuân đã [G7] chôn [Dm] vùi bởi [G7] làn tuyết [C] kia
[C] Ngọn [G7] đồi trắng [C] xoá sẽ có hoa [C7] mọc đầu [G7] mùa
[Dm] Mộng đẹp như [G7] cũ, [Dm] ân tình còn [G7] về với [C] ta
ĐK: [F] Người yêu ! [Dm] Chúng ta còn [F] yêu nhau [C] nhiều
[Eb] Còn theo mùa Xuân vào tình [Bb] yêu, [Eb] tình [G7] yêu
2. [C] Người [G7] tình sẽ [C] đến, người đến quên [C7] cả lạnh [G7] lùng.
[Dm] Và nụ hôn [G7] ấm [Dm] như là từng [G7] làn tuyết [C] hôn
[C] Chờ [G7] ngày sẽ [C] tới, tìm đến bên [C7] người bạn [G7] đời
[Dm] Người em yêu [G7] hỡi [Dm] nhớ thương đi [G7] đi chớ [C] phai
