1. Cành [C] hoa rơi trên từng nhịp [G] chân trên phố quen
Có khi [Am] làm bâng khuâng lại về [F] qua ghé thăm
Đừng [C] làm đôi môi ngày xưa [G] thêm úa màu
Vì ngỡ như [Am] là cơn mưa lại rơi [F] trên tóc anh.
[Em] Bàn tay mù loà [Am] ôm bóng tối
[Em] Dù anh còn ngủ [Am] quên phút ban đầu
Lòng [F] muốn quên đi kỷ [G] niệm.
ĐK:
Vì đó là [C] em tựa muôn sắc [G] hoa
Ngọt ngào nắng [E7] ấm cứ ngỡ tình chẳng khi nào [Am] phai
Bồi hồi như [F] sóng cuốn xô vào [G] cánh hoa tàn.
Và có nhiều [C] khi lòng anh đã cố [G] quên
Kỉ niệm thương [E7] nhớ cứ mãi cứ xoáy ta vào [Am] nhau
Chợt [F] thấy anh đang vụng [G] về gom tình [C] yêu.
2. Chiều [C] nay lang thang về lại [G] ngôi giáo đường
Bóng dáng [Am] em miên man là bao [F] cơn gió nào
Để [C] lòng buông xuôi chìm vào [G] trong giấc mơ
Tiếng chuông [Am] ngân vang lên cùng trần [F] gian thánh ca.
[Em] Lời nguyện cầu nghe [Am] như héo hắt
[Em] Mật ngọt lòng vơi đi [Am] nỗi cô đơn
Một [F] tiếng chuông vang vào [G] lòng.
