Em có [C] nhớ, ngày [F] ấy khi mình mới [C] quen
Hai chúng [F] ta, chẳng [G] có ai nguyên [Em] vẹn [Am]
Mình đến [Dm] với nhau nặng [E7] trĩu chuyện vừa [Am] qua
Đến với [Dm] nhau, mỗi [F] người một nỗi [G] đau.
Anh cất [C] hết nỗi [E7] đau của mình để yêu [Am] em
Và yêu [F] thêm những [G] tổn thương em [Em] chịu đựng [A7]
Vì [Dm] anh luôn muốn [G] biết, rằng [Em] em đang giấu điều [Am] gì
Ở đằng [Dm] sau đôi mắt em biết [G] cười.
ĐK:
Vì yêu [C] em, anh đi ngược lại thế [G] giới
Để [F] biến đớn đau thành yêu thương
Để [Fm] biến cô đơn thành [Am] nhớ [G] nhung .
Mà sao [C] em vội đi về vòng tay [G] ai?
Liệu rằng có [F] lúc nào em còn nhớ?
Liệu rằng có [Fm] lúc nào em còn thương?
Một [Dm] người ngần ấy [G7] năm khâu lại trái tim [C] em.
