1. Lặng [C] im một mình em giữa [G] căn phòng
Tiếng mưa [Am] rơi làm em chợt bật [Em] khóc
Nhớ những [F] kỷ niệm hôm qua ngỡ [Em] như chưa lìa xa
Mà hạnh [Dm] phúc dường như đã [G] nhạt nhoà
2. Nhiều [C] khi cô đơn lạc chân giữa [G] phố đông
Nước mắt [Am] rơi dù lòng chẳng muốn [Em] khóc
Tiếc thương [F] cho tình ta đã [Em] đi hết đoạn đường
Thật hạnh [Dm] phúc mà giờ này chỉ [G] mình em nơi đây
ĐK: Ngày [C] mai em sẽ đi, về [G] nơi kia thật xa
Sẽ quên [Am] đi ký ức xưa nhạt [Em] nhoà
Em sẽ [F] yêu một người mới, sẽ [Em] cho em niềm vui
Một người [Dm] thay anh sẻ chia lúc em [G] buồn
Phải học [C] cách bước tiếp đi và [G] quên đi quá khứ
Vì thời [Am] gian chẳng thể nào xoá [Em] hết
Yêu một [F] người sao quá khó, quên một [Em] người càng rất khó
Mình sinh [Dm] ra không phải để cho [G] nhau, chỉ khiến tim mình [C] đau.
