1. Nàng Kiều anh [Abm] thương vẫn như ngày xưa
Giai [B] nhân đơn bóng chiều mưa
Giờ đây còn [E] ai thương em màu son vương lên
[B] Cổ áo chàng trai năm [Ebm] nào.
2. Hương sắc phai tàn [Abm] theo năm tháng buồn
Đôi mắt em đượm [B] cay biệt ly sầu
Vậy mà anh vẫn [E] không nhớ đến nàng kiều năm xưa
Anh [B] hứa chở che đến muôn [Ebm] đời.
T-ĐK:
Khói sương mờ [Abm] vây quanh thân xác này
Điêu tàn trong màn [B] đêm lệ hao gầy
Nguyệt tà soi từng [E] dòng nước mắt dáng ai trước mắt
Tâm [B] can lả lơi chìm [Ebm] sâu.
ĐK:
Tấm thân [Abm] son từng trao cho anh
Cho đến khi [B] em thân tàn ma dại
Đành nhìn [E] anh yên ấm bên ai
rồi lãng [B] quên nàng kiều [Abm] xưa.
RAP:
[Abm] Anh biết em đã quên rồi cùng người mới đời êm trôi
[B] Lá tâm thư đã phai màu lệ thấm mi trong đêm tối
Anh chỉ [E] trách bản thân không níu lại khi dòng nước mắt thấm mi đỏ hoen
Bao đêm [B] trăng say khướt chỉ mắt ta ướt vương mùi nước [Ebm] hoa trên cổ nàng.
Những lỗi [Abm] lầm đôi ta từng có những cay đắng chính anh từng trao
Vẫn ám [B] ảnh tâm trí hằng ngày tâm ma không tha cho anh ngày nào
Anh bán [E] linh hồn cho quỷ dữ thể xác tàn tạ đôi mắt thẫn thờ
Bạc phận [B] tương phùng với kỹ nữ tuyệt vọng trên môi thấy kiều trong mơ.
T-ĐK:
Khói sương mờ [Abm] vây quanh thân xác này
Điêu tàn trong màn [B] đêm lệ hao gầy
Nguyệt tà soi từng [E] dòng nước mắt dáng ai trước mắt
Tâm [B] can lả lơi chìm [Ebm] sâu.
ĐK:
Tấm thân [Abm] son từng trao cho anh
Cho đến khi [B] em thân tàn ma dại
Đành nhìn [E] anh yên ấm bên ai
Rồi lãng [B] quên nàng kiều [Abm] xưa.
