1. Nếu có kiếp [Eb] sau mong chúng ta có duyên gặp [Dm] nhau
Nếu có kiếp [Cm] sau chôn bao đớn [F] đau về lại cùng [Bb] nhau
Qua bao khó [Eb] khăn nhưng mà tơ duyên đến [Dm] đây thôi và
Đôi mi nhắm [Cm] buông tôi nước mắt [F] tuôn đôi mình đành [Bb] xa.
2. Bỗng một ngày [Eb] kia tôi nhìn em mà thẫn [Dm] thờ
Dáng hình vẫn [Cm] đây nhưng giờ [F] sao hồn theo gió [Bb] mây
Mấy khi mà [Eb] có duyên gặp được nhau thế mà [Dm] chẳng bên nhau được lâu
Uống say [Cm] để cố quên thật [F] mau mà sao càng [Bb] uống trái tim càng đau.
ĐK:
Lệ [Eb] rơi rơi mắt nhòa vì lệ [Dm] rơi rơi
Giờ trên [Cm] tay anh di [F] ảnh cô vợ [Bb] hiền
Mới ngày nào [Eb] còn hứa hẹn một mai nhớ ngày nào [Dm] còn hẹn mãi mái đầu
Mà giờ [Cm] đây sao xa cách [F] trùng mỗi người một [Bb] nơi
Trời lạnh [Eb] run hay anh vỡ òa mà bờ vai [Dm] run run
Chợt mây [Cm] đen về gió [F] hát cây lá [Bb] buồn
Ước gì giờ [Eb] này nói chuyện cùng em kiếp này chỉ [Dm] còn tôi làm người xem
Thôi [Cm] xin duyên [F] kiếp sau vẫn [Bb] còn.
RAP:
Một người [Eb] đi còn một người ở lại chưa một lời từ [Dm] biệt thì đã biết là xa mãi
Lòng quặn [Cm] đau chút kỉ niệm còn [F] lại ngày mong đêm [Bb] nhớ ở trong mơ về bóng ai
Trách thay duyên [Eb] số mình anh giờ bơ vơ ta Có duyên có [Dm] nợ nhưng còn phận thì đã lỡ làng
Hẹn em kiếp [Cm] sau mong trời thương mà ngó [F] ngàng làm đôi uyên [Bb] ương hai trái tim này hoá vàng.
3. Trôi theo tháng [Eb] năm cho đến nay trái tim lạnh [Dm] căm
Sâu trong thâm [Cm] tâm ngàn dao lăm [F] lăm làm đau [Bb] mình
Như con thú [Eb] hoang lạc bầy bơ vơ thẫn [Dm] thơ cả ngày
Tôi như chết [Cm] đi không em mấy [F] khi nỗi buồn vơi [Bb] đi
CODA:
Tính tình tịnh [Eb] tang (Sao em đi em đi mà không về)
Có có một người [Dm] đang (mang theo mang theo ngàn câu thề)
Khóc nức nở mà [Cm] than sao vội [F] đi mà bỏ [Bb] mình ( Đá đa đà đa đa đa đà)
Trách trời không [Eb] thương (Sao ông nỡ mang cô ấy đi)
Nỗi buồn còn [Dm] vương (Tôi nơi đây chẳng còn lại gì)
Tiếng khóc tận tâm [Cm] can đau niềm [F] đau dài miên [Bb] man (Nỗi Đau này mãi kéo dài)
RAP:
Trên cao nhìn [Eb] xuống cảnh buồn trắng khăn tang là lẫn trong [Dm] gió có tiếng khóc đó ai vang
Là làn khói [Cm] tỏa mang mùi hương ngào [F] ngạt là ai đứng [Bb] đó sao hình bóng đã mờ nhạt
Là kẻ nào trách [Eb] trời sao cả gan mà mắng nhiếc hắn chỉ là kẻ [Dm] phàm bị nỗi đau đang vắt kiệt
Còn chưa kịp [Cm] nói với nhau lời từ [F] biệt đã vội lìa [Bb] xa mang kỷ niệm mà biền biệt
ĐK:
Lệ [Eb] rơi rơi mắt nhòa vì lệ [Dm] rơi rơi
Giờ trên [Cm] tay anh di [F] ảnh cô vợ [Bb] hiền
Mới ngày nào [Eb] còn hứa hẹn một mai nhớ ngày nào [Dm] còn hẹn mãi mái đầu
Mà giờ [Cm] đây sao xa cách [F] trùng mỗi người một [Bb] nơi
Trời lạnh [Eb] run hay anh vỡ òa mà bờ vai [Dm] run run
Chợt mây [Cm] đen về gió [F] hát cây lá [Bb] buồn
Ước gì giờ [Eb] này nói chuyện cùng em kiếp này chỉ [Dm] còn tôi làm người xem
Thôi [Cm] xin duyên [F] kiếp sau vẫn [Bb] còn.
