1. [Am] Ta gặp nhau khi tình yêu đến trong muộn màng.
[Dm] Em tên dòng sông quê nhà.
[G] Ta là người nhạc sĩ sống với những [C] bài ca [E7]
[Am] Em vội yêu ta dẫu cho đớn đau lệ sầu.
[Dm] Khi em là hoa của đời. [G] Em yêu tất cả những gì ta viết [Am] ra.
2. [Am] Chúng ta yêu nào nghĩ suy nhiều. [Dm] Hai cuộc đời, hai khoảng trời
[G] Em yêu ta nhưng chưa biết lo tính chuyện ngày [C] mai sau này [E7] ra sao
[Am] Trái tim si nào nghĩ suy gì. [Dm] Hai con đường, hai đối tượng
[G] Em yêu ta nhưng em không thể thay đổi được [Am] mình
ĐK: [Dm] Ta yêu em nên đã cho em thấy ra niềm đau chôn [Am] kín
[F] Em yêu ta nhưng [Dm] đã cho ta nhìn [E7] ra đâu là biên [Am] giới của mình.
[Dm] Ta yêu em nên đến hôm nay vẫn [Am] quay về nơi phố cũ
[Bb] Em yêu ta nhưng đã tìm quên chốn [E7] nào?
[Am] Khóc chi em con tim nghẹn lời. [Dm] Nói chi em đôi môi chơi vơi
[G] Khi đêm đen trong men say bên ly rượu [C] cay ai còn [E7] quanh đây?
[Am] Nhớ chi em chia tay thật rồi. [Dm] Trách chi em ta xa nhau thôi
[G] Giờ còn hỏi làm sao thay đổi được [Am] người.
([G] Giờ còn hỏi làm sao tìm lại được [Am] nhau.)
Nói: [Am] Em, làm [Dm] sao ta có thể thay đổi được em?
Làm [G] sao ta có thể thay đổi những gì không thể đổi thay?
[C] Làm sao hở em? [E7] Làm sao ta có thể thay [Am] đổi cả một dòng sông?
Người yêu em [Dm] hỡi làm sao ta có thể, [F] có thể làm [E7] sao thay đổi được [Am] em?
