1. Em cần thời [Am] gian, để tim mình tĩnh [Em] lặng
Để nhìn mọi [F] thứ bớt đi màu [C] tối xung quanh
Nhắn [Dm] đêm hãy mưa nhiều thêm để che [Em] lấp đi
Những nghĩ [F] suy cứ muốn vang thành tiếng [G] khóc.
Em mở quyển [Am] sách, dõi theo câu chuyện [Em] buồn
Tạm rời xa [F] đi nỗi đau giằng [C] xé của mình
Em [Dm] nghĩ rằng mình còn vui hơn câu [Em] chuyện đó
Mà [F] sao nước mắt vẫn cứ rơi hoài xuống [G] đây.
ĐK:
Dặn lòng [Am] quên đi quên đi đêm xưa anh [Em] vẫn rất gần
Vẫn [F] là câu chuyện dõi [C] theo bên em
Khi em [Dm] rơi nước mắt, buông [Em] nhẹ tiếng nấc
Vì chuyện [F] buồn người ta viết [G] nên.
Anh đã [Am] lau đi lấp đi hết những khoảng [Em] trống ấy mà
Dỗ [F] dành cả ngày để [C] em vui hơn
Nhưng mà [Dm] giờ em khóc, em [Em] nhoè mắt ngẩn ngơ
Tìm [F] anh mà chẳng thấy [G] đâu
À ta đã chia [Em] tay mất [Am] rồi.
2. Em chọn cho [Am] anh, lối đi không nặng [Em] nề
Em chọn cho [F] em, những gì đẹp [C] nhất giữ lại
Nếu [Dm] lỡ mai sau gặp nhau, anh có [Em] mỉm cười
Có [F] thể nào đừng vờ như không [G] thấy em.
Biết mình yếu [Am] đuối, thế nên em lạnh [Em] lùng
Nhẹ nhàng xa [F] anh, chẳng để níu [C] kéo mỏi mệt
Em [Dm] chỉ để dành nước mắt khóc một [Em] mình thôi
Chỉ [F] sợ có lúc yếu đuối làm phiền đến [G] anh.
* Tìm đâu [Am] thế gian có được chân tình như [Em] sách viết ra
Cả [F] đời chỉ dành để [C] yêu một người
Khi nào [Dm] ngủ yên giấc, em [Em] mong mơ thấy
Một chuyện [F] tình mình vẫn có [G] nhau.
Ngày mai [Am] đến sẽ tiếp tục đi đoạn đường [Em] của chính mình
Nước [F] mắt chỉ dành để [C] đêm rơi thôi
Em khép [Dm] lại quyển sách, cất [Em] giữ trong đó
Những kỷ [F] niệm và những giấc [G] mơ
Mà ta đã có [Am] bấy lâu.
