1. Từ khi con [Am] bước chân vào nhà con biết [G] mẹ cũng đã nhận ra
Những đớn [F] đau hằn sâu đằng [G] sau nụ cười con [C] giấu
Và mẹ cũng [Am] chưa bao giờ phán xét hay bắt [G] con không được là con
Vẫn thứ [F] tha lầm lỗi dù [G] cho con sai cả [Am] đời.
2. Mẹ ơi con [Am] lỡ yêu người ta lắm con đã [G] mơ những điều xa xăm
Con đã [F] tin tình yêu người [G] trao là điều chắc [C] chắn
Và rồi nhận [Am] ra trong ngàn cay đắng đâu có [G] gì trên đời chắc chắn
Nếu có [F] thì chỉ là tình [G] yêu của mẹ thôi [Am] mà.
ĐK:
Mẹ ơi xin [Dm] lỗi mẹ cho con trái tim rạng [C] ngời
Mà sao con để cho [Dm] người tổn thương [G] mình bằng chính yêu [C] thương [A7]
Mẹ ơi xin [Dm] lỗi mẹ cho con cả tâm [C] hồn
Mà sao con để cô [Dm] đơn lấp [Em] chôn con trong tuổi [Am] buồn.
Mẹ ơi xin [Dm] lỗi dù con đi khắp phương [C] trời
Mà khi đau khổ trong [Dm] đời chỉ mong [G] tìm về với mẹ [C] thôi [A7]
Mẹ ơi xin [Dm] lỗi từ đây con đã biết [C] rồi
Hạnh phúc con có trong [Dm] đời đó là [Em] người chờ bóng con [Am] về.
