1. [Cm] Mệt không em?
Anh biết em mệt [Gm] lắm rồi
Em diễn sâu [Bb] làm chi?
Em cố vui [Cm] được gì?
[Cm] Đời người ai chẳng muốn
Được luôn là [Gm] chính mình
Được sống thật [Bb] tự do
Quên cơm áo quên [Cm] gạo tiền
RAP:
Em ơi em [Cm] à không cần diễn nữa không cần phải cố đâu em
Ai [Gm] rồi cũng khác thôi em vấp nhiều rồi sẽ lớn thôi em
Nhiều [Bb] người sẽ khen em đó rồi họ chẳng tiếc lời chê
Nó [Cm] chỉ là lằn ranh nhỏ giữa tự mãn hay là ê chề.
Người [Cm] ta vẫn luôn miệng nói em không đẹp và không giỏi
Điều [Gm] đó làm em quên mất em khác biệt và ngầm duyên
Người [Bb] ta lại tiếp tục nói em còn non nớt cần học hỏi
Và em, hãy [Cm] lấy đó làm động lực để lựa chọn chính con đường riêng
[Cm] Em! Không được buồn nữa cũng đừng cố vừa lòng ai
Quên [Gm] đi! Sống bình thản giữa miệng người mặn chát và đầy gai
Cuộc [Bb] sống vốn phức tạp lắm hãy đơn giản như trẻ con
Đường [Cm] đến đích còn xa lắm rồi sẽ thấy chắc ai xanh và non
2. [Cm] Dòng đời đua chen
Đã khiến tim em [Gm] rối bời
Thôi thì sống như [Bb] trẻ con
Buồn cứ khóc vui [Cm] thì cười.
[Cm] Về nhà đi em
Nơi đó yêu thương em [Gm] vô ngần
Nơi đó luôn dang [Bb] rộng vòng tay
Che chở em [Cm] vô điều kiện
RAP:
[Cm] Có thể đang thất tình em có thể đang mất việc
Em [Gm] đang tự trách chính mình em gào thét sao đời khắc nghiệt
Nhưng cuộc [Bb] đời này chả ai hoàn hảo và em vẫn là một ngôi sao
Của [Cm] cha mẹ sau lưng em đó ở nơi đó không còn âu lo
Cuộc [Cm] sống vốn là một bản nhạc nên em hãy thoải mái tự feel
Em [Gm] vốn là một ẩn số và hãy để họ tự do tìm hiểu
Thành [Bb] công là vượt qua mình mà chẳng phải chứng minh với ai
Cứ [Cm] đi đi đừng quay lại vì đường em bước sẽ dài miệt mài
Chẳng [Cm] ai có thể biết là mình còn tồn tại được bao lâu
Mỗi [Gm] sớm khi ta thức dậy hãy mừng và thở thật sâu
Nếu [Bb] sai thì ta làm lại và đừng ngần ngại lời chê bai
Vì [Cm] đời mà ai cũng đúng thì cả thế giới đều là thiên tài
Trăng [Cm] non thành trăng tỏ thì trăng phải đợi ngày rằm
Sợi [Gm] tơ thành lụa tốt thì người phải lựa kén tằm
Lúa [Bb] non thành lúa chín thì cây lúa đó lại càng cúi đầu
Người [Cm] khôn chẳng cần phải vội vi sẽ tới lúc đến thời mình thôi
3. [Cm] Một mai nếu lỡ
Nơi chốn em về [Gm] vắng lặng
Chẳng còn có ai [Bb] tựa vai
Chỉ còn khói bay [Cm] nhạt màu
[Cm] Vậy nên hãy nhớ
Đừng lỡ một giây [Gm] phút nào
Đời ngắn lắm có [Bb] là bao
Đời ngắn biết [Cm] nhường nào
