1. [Bbm] Cứ thế mỗi khi tôi [Fm] buồn
Người đến bên tôi [F#] ngồi, lắng [Ab] nghe tôi [C#] kể
[Bbm] Thế giới cứ như bé [Fm] lại
Bằng chiếc ôm vụng [F#] dại tỉnh [Ab] giấc cơn ngủ [C#] mê.
2. [Bbm] Cứ thế trái tim mơ [Fm] mộng
Chợt hóa ra rung [F#] động, thổn [Ab] thức hy [C#] vọng
[Bbm] Đến lúc nói câu thật [Fm] lòng
Trời bỗng gieo u [F#] sầu, chưa [Ab] kịp bắt [Bbm] đầu.
ĐK1:
Và người ra đi [Ebm] mãi, tiếng [Ab] yêu vẫn còn ở [C#] lại
Rớt [F#] rơi bên song nhà [Ebm] ai, xuýt [C7] xoa những tiếng thở [F7] dài [Bbm]
Trời còn làm mưa [Ebm] mãi, nỗi [Ab] đau da diết tồn [C#] tại
Ngỡ [F#] phai nhưng không hề [Ebm] phai, tháng [C7] năm vẫn chưa nguôi [F7] ngoai.
3. [Bbm] Cứ thế mỗi khi tôi [Fm] buồn
Giọt nắng rơi bên [F#] thềm tuyệt [Ab] nhiên vỡ [C#] vụn
[Bbm] Cứ thế mỗi khi tôi [Fm] buồn
Nơi phố quen tôi [F#] ngồi lặng [Ab] lẽ mình [Bbm] tôi.
ĐK2:
Ngày dài chong đôi [Ebm] mắt, khép [Ab] mi giữa đêm lạnh [C#] tanh
Giấu [F#] đi chông chênh tuổi [Ebm] xanh, mỏng [C7] manh những tiếng thở [F7] dài
Trời còn làm mưa [Ebm] mãi, nỗi [Ab] đau da diết tồn [C#] tại
Ngỡ [F#] phai nhưng không hề [Ebm] phai, tháng [C7] năm vẫn chưa nguôi [F7] ngoai.
