[Am] Tiếng dương cầm ai nhẫn [Em] tâm
Tan nát cõi [Dm] lòng, tự dưng mi ướt [Em] đẫm
[F] Đã không còn anh chở [G] che
Gượng cười em [Em] phải cố tỏ ra mạnh [Am] mẽ.
T-ĐK1:
Tình yêu [F] ai quên ai trước có khác [G] nhau không
Lời hứa trăm [Em] năm em thấy vô nghĩa [Am] lắm
Người đang nâng [Dm] niu tình yêu mới
Có [E7] nhớ khi bên em cũng [Am] vậy.
ĐK1:
Chiều buồn hoàng [Dm] hôn tắt nắng khóc quên [Am] gạt nước mắt
[F] Sấm chớp ngang tai em nhớ một [E7] người da diết
Mà vị [Dm] ngọt đôi môi anh chắc đang [Am] bận trao ai
[F] Chỉ cần nghĩ thế thôi tim đã thắt [Em] lại
Tại sao người dễ [Dm] quên [Em] không phải là [Am] em.
T-ĐK2:
Ngày trong [F] xanh hay mưa buốt giá cũng [G] như nhau
Vì tổn [Em] thương đang vây kín trong ý [Am] nghĩ
Rời cây ngoái [Dm] nhìn màu xanh mới
Lá [E7] úa ôm thương đau bẽ [Am] bàng.
ĐK1:
Chiều buồn hoàng [Dm] hôn tắt nắng khóc quên [Am] gạt nước mắt
[F] Sấm chớp ngang tai em nhớ một [E7] người da diết
Mà vị [Dm] ngọt đôi môi anh chắc đang [Am] bận trao ai
[F] Chỉ cần nghĩ thế thôi tim đã thắt [Em] lại
Tại sao người dễ [Dm] quên [Em] không phải là [Am] em.
ĐK2:
Một người lạnh [Dm] lùng sắt đá muốn buông [Am] cạn yêu thương
[F] Đẩy người còn lại lạc giữa hiện [E7] tại, quá khứ
Sợ kỉ [Dm] niệm trong em cứ thế chẳng [Am] hề nhạt màu
[F] Sợ bài hát giống hôm nay sẽ [Em] chạm vào
Gợi tổn thương trở [Dm] về [Em]
Day dứt làm [F] em [G] xót xa không thể [Am] ngừng.
