1. Và [C] thấy, lại thấy một mùa cô [Em] đơn
Mùa khiến trái tim thôi [Am] hết rộn ràng
Làm sao nói [Dm] hết tâm tư quạnh hiu
Tìm về nơi [F] đâu giữa quên và nhớ những ngày [G] sau.
Và [C] thấy, thấy những con đường thênh [Em] thang
Có những bờ vai e [Am] ấp ngại ngùng
Lạc riêng mỗi [Dm] em mãi mê tìm kiếm
Lặng riêng tiếng [F] anh đâu đó vương vấn mùa cô [G] đơn.
ĐK:
Mùa đôi [C] trái tim yêu gọi tên bỏ lại sau [E7] tiếng yêu em tại sao
Anh [F] quên thật rồi vòng [G] tay đã thôi ấm [C] áp.
Sợ một [C] tiếng yêu anh dài lâu sợ một cảm [E7] giác yêu ai đậm sâu
Cho [F] em tìm về [G] nơi mùa không có [C] anh.
2. [C] Đã lại thấy yên bình nơi [Em] đây
Chạm khẽ lên miền kí [Am] ức nhạt nhoà
Trả anh tiếng [Dm] yêu ngày ấy nồng ấm
Trả em tóc [F] mây nay đã bay mãi xa thật [G] xa.
[C] Anh chênh vênh bên mối tình dang [Em] dở
Một lối đi quen sao không [Am] thấy đường về
Nhặt chiếc là [Dm] rơi khô héo thổn thức
Mà lòng sao bỗng [F] như trái tim ta vẫn còn bên [G] nhau.
