Có phải mùa [Dm] thu giấu em lâu đến thế
Để cuối con [E7] đường anh kịp nhận ra [Am] em
Em ào [F] tới chợt xôn xao lá [Dm] đổ
Xoá nỗi cô [F] đơn lạnh [E7] giá bên [Am] thềm.
Rồi tình [A7] yêu lại rưng rưng bên khung cửa [Dm] nhỏ
Và con [G] đường lại xao xác gió heo [C] may
Em hôn [E7] anh đắm say như [G] gió
Và ngã vào [E7] anh dịu dàng như mùa [Am] thu.
