1. [C] Em mơ ngày xưa đôi [Em] ta
Vẫn hay [F] ngồi trên vườn hoa thơm [C] ngát
Vuốt tay [F] nhẹ dịu dàng lên tóc [Em] em thật êm
Nói với [C] em đây là dòng suối [G] mơ.
[C] Em không quên ngày xưa đôi [Em] ta
Bước chung [F] đường hai hàng cây xanh [C] lá
Cánh hoa [F] hồng anh cài lên tóc [Em] em thẹn thùng
Rồi anh [C] ôm em, vòng tay ngất [G] ngây.
ĐK1:
Và tim em êm [C] ái mỗi khi nhìn thấy [G] anh
Em nghe trong lòng ấm [Am] êm những hạnh phúc bình [Em] yên
Đêm ngày em ước [F] ao với muôn ánh sao [C] ngàn
Mong tình yêu đôi [Dm] ta không phôi pha ngày [G] sau.
Vậy mà anh đi [C] mãi chẳng quay về với [G] em
Chẳng biết em cần có [Am] anh bên em lúc buồn [Em] vui
Những kỷ niệm dấu [F] yêu ngỡ như đã ngủ [C] vùi
Nhưng vì sao đôi [Dm] khi em thấy [G] cay khoé môi [C] mềm.
(Quang Vinh hát tone B chuyển sang tone C cho dễ đánh)
2. [F] Bao năm về lại nơi [Am] đây
Vẫn êm [Bb] đềm như ngày xưa năm [F] ấy
Vẫn trong [Bb] lành như tình yêu của [Am] em và anh
Vẫn ngôi [F] nhà hoa hồng luôn ngát [C] hương.
[F] Anh không quên vườn hoa năm [Am] xưa
Có một [Bb] người luôn cười khi anh [F] đến
Có một [Bb] người luôn kề bên mỗi [Am] khi anh buồn
Và yêu [F] anh, một tình yêu thuỷ [C] chung.
ĐK2:
Làm sao anh quên [F] hết những tháng ngày đã [C] qua
Bóng dáng em hiền thướt [Dm] tha giữa một sớm hồng [Am] hoa
Cho dù ta cách [Bb] xa cũng không thể phai [F] nhoà
Câu tình yêu [Gm] khi xưa anh in sâu thật [C] sâu.
Ngàn trùng mây xa [F] cách có ai còn nhớ [C] nhau
Chẳng biết em còn nhớ [Dm] anh như anh nhớ ngày [Am] đêm
Anh thầm mong thấy [Bb] em cho dù chỉ một [F] lần
Mong là em không [Gm] quên anh với [C] câu hứa hôm [F] nào.
* Vì sao anh đi [F] mãi chẳng quay về với [C] em
Chẳng biết em cần có [Dm] anh bên em lúc buồn [Am] vui
Những kỷ niệm dấu [Bb] yêu ngỡ như đã ngủ [F] vùi
Nhưng vì sao bên [Gm] anh, con tim em bật [C] khóc?
Đừng buồn nghe em [F] hỡi, nước mắt đừng mãi [C] rơi
Anh đã quay về với [Dm] em như anh hứa ngày [Am] xưa
Sau này anh với [Bb] em sẽ không phải xa [F] rời
Vì tình yêu [Gm] anh trao em khắc [C] sâu đến muôn [F] đời.
