1. Người đó chẳng phải [Am] em chẳng phải là [Em] em
Người anh yêu [Dm] nhất anh tin [G] nhất chẳng bao giờ [C] khiến anh đau lòng
Chỉ là giấc [Dm] mơ mà thôi chỉ là người [Am] giống em thế thôi
Nhưng tại [F] sao anh vẫn thấy nỗi đau mặn [E7] môi.
2. Hạnh phúc anh là [Am] đây nhớ thương là [Em] đây
Nhưng tại [F] sao cố nắm giữ lại cứ xa tầm [Em] tay
Buồn tiếc cho đôi [F] mình buồn tiếc những ngày [Dm] xanh
Buồn [G] tiếc cho người đớn đau luôn là [E7] anh.
ĐK:
Người bước đi dần xa [Am] mãi hạnh phúc đang dần chia [Dm] hai
Hẹn thề nồng [G] cháy để nước mắt đau thương ở [C] lại
Người đến như là cơn [F] gió nồng ấm vẫn còn đâu [Dm] đó
Tự hỏi mình [G] tiếc mãi dĩ vãng đến bao giờ [E7] nguôi.
Chẳng có thiên đường nơi [Am] đâu chẳng có chi là mai [Dm] sau
Đừng tìm về [G] nữa những quá khứ đã xa ngút [C] ngàn
Tình đắm say rồi li [F] tan để tiếc nuối trong ngỡ [Dm] ngàng
Tưởng chừng mình [G] đã mãi mãi chẳng thể xa rời [E7] nhau
Tưởng chẳng xa rời [Am] nhau.
