1. Từng chiều [C] thu lá bay rơi rụng tả [G] tơi khắp sân
Dòng nhật [C] ký viết thay bao nỗi niềm [Dm] trao đến em
Thời gian không [Em] em với anh sao thật [Am] dài
Vì bên cạnh [Dm] anh đã vắng em trong [G] đời.
2. Không còn [C] nữa những đêm khi ta cùng [G] nhau ngắm sao
Từng hồi [C] ức khắc sâu mãi không mờ [Dm] phai theo tháng năm
Chẳng còn ý [Em] nghĩa nếu thiếu em trong [Am] đời
Lặng thầm trong [Dm] đêm anh [G] nhớ em vô [C] cùng.
ĐK:
Vì sao [C] thế em hỡi cất bước quay [Em] lưng mà đi
Để mình [Am] anh cô đơn riêng mang âm thầm [C] lặng lẽ
Gió đông [F] về vội vàng, buốt tim [C] đau bơ vơ khóc than
Phải làm [Dm] sao xoa dịu đi những vết thương [G] lòng.
Dòng nhật [C] ký nay đã ướt đẫm phai [Em] phôi vì anh
Đã tuôn [Am] rơi trên đây bao nhiêu là giọt [C] nước mắt
Vào vị [Em] trí của anh em mới biết [Am] đau như thế nào
Dường như [Dm] trong em, anh [G] cứ như vô [C] hình.
