[C] Giờ sao khóe [G] mắt cay, hoà theo gió bỗng [Dm] lay
Vì anh đang rất [F] muốn phải [G] quên nơi [F] này
Nơi chúng [C] ta, cất tiếng ca
[F] Cùng nhau tay trong [C] tay
Dưới bóng hoàng hôn ngất [G] ngây
[C] Ngồi tựa lưng gốc cây chiều [G] nay
Nhớ ra ngày [Am] nào đôi ta mà giờ xa rất [Em] xa
Nơi [F] trên ngọn [G] đồi người trao hơi ấm [Am] môi
[Dm] Lên bờ môi của [F] anh, sâu [C] mãi trong lòng [G] anh
ĐK: Chẳng thể [C] quên nơi trên ngọn đồi hoàng hôn gió [Em] buông nhạt nhoà
Vì ở nơi [Am] ấy có những yêu dấu trao nhau của [Em] ta lúc đầu
Còn hằn [F] in những tiếng chim [G] hót trên cao
Như cũng [Em] muốn mừng duyên [Am] mình
[Dm] Nhưng rồi sau một ngày như [G] gió thoáng vụt bay
Vì ngày [C] ấy em nói phải đi và em phải [Em] xa nơi này
Và em sẽ [Am] nhớ anh đây nhiều lắm biết mai này [Em] bao tháng ngày
Phải sống [F] thiếu nhau và phải [G] thấu nỗi đau [Em] khi ngọn đồi cũ [Am] xưa
Và [Dm] những yêu dấu hôm [G] nào phải [C] quên đi
[F] Ngày nào anh cũng ngóng trông em về
Người [Em] ơi người có hề hay [Am] biết?
[Dm] Nhưng vì sao vẫn [C] mãi chẳng quay về
Để [F] anh chìm trong cơn [G] mê.
