1. Số phận bèo [Am] trôi nên tôi lẻ loi một mình
Kiếp phận hồng [D] nhan qua nhanh đời bao bể [Am] dâu
Tìm chồng nơi [G] đâu sao giờ đây em nhớ anh [C] nhiều
Anh bỏ em [D] rồi nơi quê nhà em đứng chờ [E] trông.
2. Từng chiều anh [Am] ơi nghe đàn con cứ hỏi cha [D] hoài
Cõi lòng em đau nhưng giờ đây em biết nói [Am] sao
Tội thằng Tèo [G] Em ra bờ đê cứ ngóng cha [C] về
Em xót xa [D] lòng khi đứng [Em] nhìn con thơ nhớ [Am] cha.
ĐK:
Mình [D] ơi! Giờ mình bỏ em
Thân em lo [G] được chỉ tội cho đàn con [C] thơ
Thân em bây [G] giờ số [Em] phận chấp nhận vì [Am] con.
Chồng [D] ơi! Giờ chồng ở đâu?
Anh có bao [G] giờ nhớ mẹ con [Em] em
Anh có khi [G] nào [Em] thấy lòng anh [Am] đau.
