1. Tiếng vĩ [Am] cầm réo rắc [Em] buồn
Tựa ai [F] oán giữa đêm tịch [C] liêu
Tiếng vĩ [Am] cầm như tiếng [Em] lòng
Của một [F] người vẫn luôn nhớ [G] mong
2. Nhớ một [Am] người hay mỉm [Em] cười
Và hay [F] hát mỗi khi chiều [C] lên
Cũng nơi [Am] này, tiếng hát [Em] này
Rồi vụt [F] bay để lại chua [G] cay
ĐK: Em vẫn [C] nhớ tiếng đàn năm [Em] ấy
Tiếng vĩ [Am] cầm là tiếng lòng [G] ai
Lúc em [F] buồn, lúc em [G] vui
Nhưng giờ [C] em không còn anh [Em] nữa
Thấy đêm [Am] dài nào biết ngày [G] mai
Giấc mơ [F] nào đã xa [G] bay
Em vẫn [F] nhớ [Em] anh thật [Am] nhiều
* Chờ đến bao [F] giờ để xuân sang
Chờ anh đến [Em] lúc hoa héo [Am] tàn
Và có bao [F] giờ anh nhớ em như em nhớ anh
Năm tháng [Bb] qua nới chốn [E] đây?
