1. Chợt tỉnh [Am] giấc giật mình giữa [Dm] đêm
Ngỡ [G] như bước chân anh [C] về
Đánh [F] thức cơn mê sao [Dm] quá não nề
Vì [G] ta đã mãi xa rời [E7] nhau
2. Chợt tỉnh [Am] giấc chỉ còn nỗi [Dm] đau
Tiếng [G] yêu nay đã phai [C] màu
Cần [F] lắm nơi đây, cần [Dm] nắm đôi tay
Với những yêu [Em] thương nay đã vụt [E7] bay
ĐK 1: Thì thôi em [Am] sẽ quên hết vì tình mình [Dm] nay đã chết
Tình ta như [G] thoáng cơn mơ nay đã [C] xa bến bờ
Níu kéo cũng [F] chẳng được chi vì anh đã [Dm] quay mặt đi
Bỏ lại mình [G] em với những yêu [Em] thương
Ngày mai nơi [Am] chốn xa đó sẽ còn [Dm] đôi vòng tay
Ôm lấy [G] em giữa đêm đông lạnh [C] giá
Những tháng [F] năm tuyệt vời nay đã [Dm] xa thật rồi
Tình [Em] ta như áng mây [Am] cuối trời
* ĐK 2: Thì thôi em [Am] sẽ quên hết
Khi bao yêu [Dm] thương đã chết, giấc [G] mơ nay chỉ còn [C] em
Níu kéo cũng [F] chẳng được chi vì anh đã [Dm] quay mặt đi
Bỏ lại mình [G] em trong bao niềm [Em] nhớ
Ngày mai nơi [Am] chốn xa ấy sẽ còn [Dm] đôi vòng tay
Ôm lấy [G] em giữa đêm đông lạnh [C] giá
Những tháng [F] năm tuyệt vời nay đã [Dm] xa thật rồi
Tình [Em] ta như áng mây [Am] cuối trời.
