1. [C] Màn đêm cố che [F] đi những gì
[C] Tận nơi đen tối ấy [F] có còn điều chi
[C] Bình minh mang ánh sáng [F] lấp đi màu cô đơn
[Dm] Nhưng cớ [G] sao tôi vẫn muốn cô [C] đơn.
2. [C] Ngày trôi với riêng [F] tôi lặng thầm
[C] Chẳng chen lấn với [F] những ồn ào xung quanh
[C] Yêu là điều khó khăn, nhưng [Em] đôi khi cũng dễ [Am] dàng
Dễ [Dm] dàng từ [G] chối đối phương là [C] vì.
T-ĐK:
Chọn cô [F] đơn làm bạn với [Em] những nỗi [Am] buồn
Chọn yếu [Dm] đuối để [G] sau này mạnh mẽ [C] hơn
Vì con [F] tim đã dần quen [Em] với nỗi nhớ riêng [A7] tôi
Thì cũng [Dm] chẳng cần bình minh kia sưởi [G] ấm.
ĐK:
Vì tôi [C] đã trót yêu cô [F] đơn
[Dm] Vì cô đơn chẳng [G] hề muốn trái tim [Em] tôi yếu [A7] đuối
[Dm] Trông mong chi niềm [G] vui nhỏ nhoi [Em] xuất phát từ một [Am] ai
[Dm] Cứ cô đơn vì [G] cô đơn cũng chẳng [C] sai.
3. [C] Tình yêu dẫu chẳng [F] mang u sầu
[C] Chỉ do ta cứ mãi [F] kiếm tìm về niềm đau
Yêu ngay trước [G] mắt ta nhưng [Em] đôi khi lại rất [Am] xa
Vì [Dm] chẳng thể [G] thứ tha lỗi [C] lầm.
T-ĐK:
Chọn cô [F] đơn làm bạn với [Em] những nỗi [Am] buồn
Chọn yếu [Dm] đuối để [G] sau này mạnh mẽ [C] hơn
Vì con [F] tim đã dần quen [Em] với nỗi nhớ riêng [A7] tôi
Thì cũng [Dm] chẳng cần bình minh kia sưởi [G] ấm.
ĐK:
Vì tôi [C] đã trót yêu cô [F] đơn
[Dm] Vì cô đơn chẳng [G] hề muốn trái tim [Em] tôi yếu [A7] đuối
[Dm] Trông mong chi niềm [G] vui nhỏ nhoi [Em] xuất phát từ một [Am] ai
[Dm] Cứ cô đơn vì [G] cô đơn cũng chẳng [C] sai.
* Chọn cô [C] đơn cũng vì [Dm] chẳng thể [G] mở lòng vì [C] ai.
