1. Vậy là anh đành [Bbm] nỡ bỏ mặc em bơ [Ebm] vơ giữa cuộc đời sóng [C#] gió [Bbm]
Bỏ mặc bao lời [F#] hứa những ước mộng khi [C#] xưa hai [Bb7] đứa thường hay [Ebm] mơ
Em mơ một đám [C#] cưới anh [Ab] mơ ngôi nhà [F#] mới với [Ebm] những đứa con [F7] thơ
Qua [Ab] bao lần gian [C#] khó em [Ebm] không tin mình [F#] đã mất [F7] nhau thật bất [Bbm] ngờ.
2. Giờ mình em ngồi [Bbm] đây nhạt nhòa mi em [Ebm] cay cõi lòng buồn tê [C#] tái [Bbm]
Kỷ niệm xưa còn [F#] đây biết lúc nào phôi [C#] phai hay [Bb7] suốt đời theo [Ebm] đây
Em tin lời nói [C#] dối nên [Ab] em bây giờ [F#] phải gánh [Ebm] lấy những chua [F7] cay
Anh [Ab] thì bên người [C#] ấy đâu [Ebm] bao giờ anh [F#] thấy nước [F7] mắt em lăn [Bbm] dài.
ĐK :
Ngày mà anh [F#] đi anh chỉ nói vài [Ebm] câu chúng [Ab] ta không hợp [C#] nhau [Bbm]
Phủ phàng làm [Ebm] sao khi chính anh từng [C#] nói mình [Ab] do duyên số bắc [C#] cầu [Bbm]
Ngày mà anh [F#] đi em cố níu chặt [Ebm] tay giữ [Ab] anh ở lại [C#] đây [Bbm]
Đành gạt bàn [Ebm] tay anh bước theo người [C#] ấy bỏ [F7] lại em nơi [Bbm] này.
3. Từng ngày em buồn [Bbm] lắm giờ thì em không [Ebm] anh ở bên cạnh sớm [C#] tối [Bbm]
Buồn vì anh gạt [F#] hết những kỷ niệm yên [C#] vui như [Bb7] gió thoảng mây [Ebm] trôi
Em vẫn còn tiếc [C#] nuối duyên [Ebm] đôi ta ngày [F#] ấy trách [F7] anh sao phũ [Bbm] phàng.
